Bạn đang sử dụng Wifi, vui lòng đăng nhập tại đây hoặc chuyển sang truy cập bằng GPRS/3G/EDGE của Mobifone!

Kỷ niệm 14 năm sinh nhật DBSK, một phần thanh xuân của thế hệ 9x ở đó

2017-12-27 09:00:00.0 | 0 lượt xem

Những dòng nhật kí dưới đây là của một Cassiopeia gửi tới DBSK nhân dịp kỉ niệm 14 năm nhóm ra mắt. Thế nhưng hơn cả những lời tâm tình thông thường, bạn cũng có thể coi nó như tiếng lòng của rất nhiều cô gái đang ôm ấp trong mình một thứ tình yêu đặc biệt: Tình yêu dành cho thần tượng.

Cuối tuần vừa rồi mình chuyển nhà, phải lục tục xếp lại đống đồ để mang sang nhà mới. Tất nhiên, lại bị mẹ mắng cho một trận vì chưa tính quần áo, đồ đạc, mình đã có nguyên 5, 6 thùng đựng toàn album, photobook, album tích góp bao năm trời.

"Con gái nhà người ta blablablah, con gái nhà mình thì cả phòng toàn tích linh tinh cái gì không biết", "Lương thì chưa về tay được 1 tuần đã hết, con gái con đứa...", "Ngày xưa thì cô mua trộm, giờ thì dám công khai ôm về nhà rồi!"... Mẹ cứ ca thán cả buổi không ngừng.

Nhưng mắng vậy thôi chứ mình đã thấy mẹ dặn đi dặn lại anh bên chuyển nhà là mấy cái thùng này ôm khe khẽ thôi nha cháu, đặt lên trên cùng nữa, đừng làm hỏng đồ của con gái "vừa ế vừa nghèo" nhà cô, không nó lại ăn vạ cô. Phải biết là ngày xưa, mẹ từng xé hết poster mình sưu tập, ném hết tạp chí mình mua, vứt cả album, photobook mình gom góp, nói chung là cực kì phản đối chuyện mình hâm mộ DBSK. Rồi sau đó, mẹ lại cũng chính là người cho mình tiền đi xem concert, tất nhiên là sau n lần dặn đi dặn lại mình rằng phải chú ý an toàn. Đến tận bây giờ, khi mình đi làm rồi, tự nuôi sống được bản thân rồi, mẹ không còn "tài trợ" cho mình nữa nhưng đồng thời, mẹ cũng không quản mình nữa.

Về chuyện hâm mộ này kia, quan hệ giữa hai mẹ con dịu hẳn đi, thậm chí việc mình xăm cả đống lên người vì DBSK, nếu là ngày xưa mẹ sẽ nổi giận lôi đình cho xem, còn bây giờ thì mẹ cũng chỉ dỗi mình mấy hôm thôi. Rồi ví dụ như, mẹ lấy cốc Xiaday của mình đi pha trà cho khách xong bĩu môi chê vẽ gì mà xấu thế, ví dụ như mẹ lấy khăn concert limited của mình làm khăn lau nhà rồi ném lại câu khăn quá đểu, toàn rụng lông, ví dụ như mẹ mang cái chăn siêu đắt in hình DBSK đi tắm ở suối nước nóng rồi để quên luôn ở khách sạn không mang về.

Nói chung là mình rất ngưỡng mộ khả năng tìm đồ của mẹ mình, vì rõ ràng mình cất đồ DBSK của mình kĩ lắm, nhưng mà mình càng ngày càng thấy mẹ mình đáng yêu hơn.

Hai ngày trước mình vô tình gặp lại bác chủ quán ngày xưa bán đồ trước cổng trường mình. Bác ấy chẳng nhận ra mình nữa nhưng mình thì nhớ mãi một câu bác ấy từng nói, "Mấy thằng nhỏ kia có fan hâm mộ như cháu đúng là hạnh phúc". Ngày ấy, lấy cớ học tập là quan trọng nhất, nhà mình cắt mạng, con đường duy nhất mà mình có thể tìm hiểu được thông tin về DBSK là qua báo giấy, muốn tải bài hát mới là phải ra mấy quán điện thoại nhờ tải giúp. Phải cẩn thận down từng bài, sợ nhầm còn phải thêm chữ "ca sĩ: DBSK" vào nữa. Đi nhiều rồi thành quen.

Có lần chủ quán hỏi mình, "Cháu thích nhóm này thế mà mỗi lần đến đây chỉ tải nhạc, nghe có hiểu gì không?". Tôi bảo vì cháu thích nhóm này nên chỉ nghe nhạc của họ thôi, nghe chẳng hiểu gì nhưng vẫn thấy hay. Chủ quán bảo, "Mấy thằng nhỏ kia có fan hâm mộ như cháu đúng là hạnh phúc". Nếu là bây giờ thì mình thấy câu này nghe cứ giả giả, nhưng lúc ấy thực sự chỉ muốn vênh mặt tự hào thôi.

Lên đại học, đi xem concert, mình quen được cả đống bạn, thậm chí còn chơi cực thân là đằng khác. Có đứa thi đại học cùng mình, giờ tốt nghiệp đi làm rồi vẫn giữ thói quen tối đến là "G5" loạn xạ (Cái trò người ta G9 - Goodnight còn mình thì yêu 5 anh nên thay bằng 5 ấy).

Có đứa tuy không còn liên lạc nhiều nhưng chỉ cần đứa còn lại có chuyện gì là quan tâm ngay.

Có đứa đi du lịch vẫn nhớ mua quà lưu niệm gửi mình.

Có đứa thì ngày xưa dặn mình học hành cẩn thận, giữ gìn sức khỏe thế này thế kia, giờ thì đã làm vợ, làm mẹ của người khác.

Có đứa thì tới giờ vẫn quen "chồng chồng vợ vợ" với mình nhưng lại là đứa mong mình hết ế hơn bất kì ai.

Hiện tại, tất cả mọi người đều có cuộc sống riêng của mình, thời gian để nói chuyện với nhau cũng ngày càng ít nhưng mối quan hệ thì chẳng bao giờ mất đi cả, những dịp đặc biệt dù chẳng liên quan đến DBSK vẫn hẹn gặp nhau cho bằng được.

Và cả anh ấy, người ngoài công việc thì chỉ biết bóng rổ và game, người hoàn toàn không thể hiểu nổi "oppa" hay thần tượng mà mình suốt ngày nhắc đến là gì. Anh ấy là người sáng thì xách túi cùng mình mua fangoods, tối lại đứng ngoài sân vận động chờ đón mình về khách sạn, hồi mình lầu đầu tiên đi concert. Lý do mình dùng để thuyết phục anh ấy là, vé vào đắt như thế, anh đứng ngoài mà cũng được nghe, quá lợi!

Mình không bắt anh ấy yêu ai yêu cả đường đi, cũng không bắt anh ấy phải hiểu mình, thông cảm cho mình, mình chỉ hy vọng thỉnh thoảng khi mình chia sẻ chuyện gì đó cho anh ấy, anh ấy cũng không tỏ thái độ phản cảm. Cuối cùng, anh ấy đã cho ra một đoạn tổng kết thế này, yêu một cô nàng là fangirl, đừng bao giờ nói xấu thần tượng cô ấy dù chỉ một câu, vì hậu quả sẽ rất kinh khủng. Nhưng điểm tốt thì cũng không ít, chẳng hạn như khi bạn lười ra ngoài hay mắc chơi game, cô ấy cũng chẳng giận dỗi, mỗi người tự ôm máy tính của mình, ngồi cạnh nhau, bạn cứ việc tập trung chơi game còn cô ấy thì tập trung spam về idol, hết sức là hòa thuận và tình cảm.

Nếu như nói, ý nghĩa của thần tượng là ở chỗ một người vốn không thuộc về bạn, không hề liên quan tới bạn lại cùng bạn đồng hành suốt quãng đường trưởng thành, lâu đến mức vượt qua cả những người bạn thân của bạn, vượt qua cả mối tình đầu đã tan vào gió, cùng bạn minh chứng một đoạn thời gian không bao giờ quay trở lại nữa... Vậy thứ mà thần tượng mang đến cho các fan hâm mộ chắc hẳn chính là dù chúng mình đến từ những thành phố khác nhau, thậm chí đất nước khác nhau nhưng vì cùng sở thích mà kết bạn với nhau, chúng mình không chỉ nói về thần tượng, chúng mình còn chia sẻ với nhau về những vui buồn trong cuộc sống của bản thân.

Chúng mình có thêm những người bạn cùng hẹn hò đi xem concert, có thêm những người chị em dù chưa bao giờ gặp mặt nhưng lại vô cùng quan tâm đối phương, chúng mình có được những kỉ niệm quý giá và những tình cảm đặc biệt không phải ai cũng may mắn có được.

Vậy hiện tại thì sao? Mình nghĩ mình trưởng thành hơn, mình có thể đối mặt với nhiều sự thực mà mình những tưởng mình sẽ chẳng bao giờ chấp nhận, mình suy nghĩ chín chắn hơn, kiểu như chỉ cần mọi người đều ổn, dù là 2, là 3 hay là 5 thì vẫn ổn.

Nhưng khi mình thấy các nhóm nhạc tiền bối comeback, hay thấy có những đôi bạn mới vì cùng là fan mà quen nhau, thấy rất đông những người anh, người chị, người bạn vẫn còn "trồi lên" để chúc mừng ngày kỉ niệm, thấy mọi người dù không còn nhắc đến DBSK nhiều nữa nhưng vẫn yêu, vẫn nhớ, mình lại tự nói với mình, đừng từ bỏ, kiên trì thêm chút nữa thôi. Yêu nhiều năm như thế, giờ mà bỏ, tiếc lắm.

Em đã thấy các anh ngày các anh còn trẻ, còn ngây thơ, đã thấy các anh đứng trên đỉnh vinh quang rực rỡ, cũng đã thấy gương mặt đầy căng thẳng, lo lắng của các anh, và rồi sau đó, thấy vẻ mặt bình thản, mạnh mẽ của các anh. Mọi người nói, như vậy là anh, như thế cũng là anh. Vì thật sự yêu anh nên dù thế nào em cũng sẽ tin tưởng anh, ủng hộ anh, ở bên anh. Dù chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ giữ lời hứa "20 năm" ấy, sẽ yêu các anh, dù theo một cách khác cách em đã từng yêu.

Em trao thanh xuân đẹp nhất của em cho các anh, vì trong lòng em, các anh là tốt nhất.

Dong Bang Shin Ki, cảm ơn vì đã xuất hiện trong thanh xuân của em!

Theo Kenh14.vn

BÌNH LUẬN:
TIN LIÊN QUAN
Đang tải dữ liệu...
XEM THÊM
Đang tải dữ liệu...
XEM THÊM